- Nội dung:
- # Một khoảnh khắc không thể xóa khỏi ký ức
Một khoảnh khắc không thể xóa khỏi ký ức
Chúng tôi đã từng có một quãng thời gian rất dài, kẻ bước nhanh phía trước, người chậm rãi chạy theo phía sau. Tôi chạy trong im lặng, chạy bằng tất cả những gì một cô gái tuổi đôi mươi có thể gom góp được: hy vọng, cố chấp và cả sự ngây thơ. Đến khi tôi bắt đầu cảm thấy rằng mọi nỗ lực của mình dường như trở nên vô nghĩa, thì Quân quay đầu lại, chìa tay ra, như thể mọi thứ chưa từng rạn nứt.
Tôi là Thuỳ Chi, sinh năm 2000. Những câu chuyện này xảy ra trong khoảng thời gian tôi còn là sinh viên của DLU – Đại học Đà Lạt. Một thành phố luôn mờ sương, nhưng lại chưa bao giờ đủ mờ để che giấu những tổn thương trong lòng người.

Có những lúc, tôi đưa tay lên cao, như muốn chạm vào một quả bóng bay màu xanh đang lơ lửng giữa nền trời trong vắt của Đà Lạt. Tôi biết, chỉ cần gió mạnh hơn một chút, nó sẽ trôi đi, tan vào màu xanh ấy và biến mất. Giống như Quân, giống như những gì tôi từng nghĩ là mãi mãi.
Những người đau khổ nhất, thường là những người cô độc nhất. Và những người cô độc nhất, lại là những người không còn dám hy vọng. Không phải vì họ không muốn, mà vì họ đã quá quen với việc hy vọng rồi thất vọng.
Chúng ta thường đánh mất những điều quan trọng nhất vào lúc còn quá trẻ để hiểu được giá trị của nó. Chúng ta dành quá nhiều thời gian cho sự chần chừ, cho những hiểu lầm không được nói ra, cho những lần tự ái lấn át yêu thương. Đến khi nhận ra thì mọi thứ đã lặng lẽ rời đi.
Trong ký ức tuổi trẻ của bạn, đã từng có ai bị bạn làm tổn thương chưa? Đã từng có một người bị bạn buông tay chỉ vì bạn nghĩ rằng ngày mai vẫn còn thời gian?
…
“Chi không biết là Quân đã làm thủ tục bảo lưu và xin thôi học từ tuần trước sao?”
Câu nói ấy vang lên rất bình thản, từ miệng một người bạn cùng khoa. Nhưng với tôi, nó giống như một nhát cắt gọn gàng, không đau ngay lập tức, nhưng để lại một khoảng trống không thể lấp đầy.
“Hôm đó còn làm tiệc chia tay với cả lớp, nghe nói là sang Úc.”
“Mạnh Cường kể là Quân đã chuẩn bị kế hoạch này từ rất lâu rồi.”
Tôi đứng giữa sân trường DLU, nơi những sinh viên năm cuối đang cười nói, nơi tiếng guitar của một buổi tỏ tình vang lên dưới tán thông. Tất cả những âm thanh ấy bỗng trở nên méo mó, như thể không còn thuộc về cùng một thế giới với tôi.
Quân đã đi rồi. Không một lời báo trước. Không một lời giải thích.
Ai có thể hiểu được cảm giác thức dậy vào một buổi sáng bình thường, để rồi phát hiện ra người mình yêu thương đã hoàn toàn biến mất, như thể chưa từng tồn tại? Một khoảng thời gian từng rất thật bỗng trở thành thứ gì đó mơ hồ, giống như một giấc mơ mà khi tỉnh dậy, mọi thứ trở về vạch xuất phát.
Tôi đã khóc rất nhiều hôm đó. Nhưng Quân không xuất hiện. Anh ấy đã rời bỏ tôi, một cách trọn vẹn.
…
Hai năm sau, tôi vẫn thỉnh thoảng tỉnh dậy giữa đêm với mồ hôi lạnh và chiếc gối ướt sũng. Những giấc mơ cũ cứ lặp lại, như một đoạn băng bị kẹt. Tôi nhận ra một sự thật mà mình không muốn thừa nhận: có những người rời đi không phải để quay lại, mà là để nhắc ta rằng mình đã từng bị bỏ rơi.
Liệu một người đã từng tổn thương đến như vậy, còn có thể bắt đầu lại không? Hay là do tôi không chịu buông tay, hay vì quá khứ vẫn chưa chịu tha cho tôi?
Chuông điện thoại vang lên, kéo tôi trở về hiện tại. Dù thế nào, tôi vẫn phải sống. Sống cho đến ngày có thể nhắc đến tên Quân mà không còn cảm giác nhói lên trong lồng ngực.
…
Khánh xuất hiện trong cuộc đời tôi vào lúc cả hai đều đang cố tỏ ra ổn. Khánh – một cô gái với nụ cười lúc nào cũng rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại mang theo một nỗi buồn rất sâu. Cô ấy từng bị phản bội, giống như tôi.
Chúng tôi cười nói, trêu đùa, giả vờ như quá khứ chưa từng để lại vết nứt nào. Nhưng cả hai đều biết, đó chỉ là cách để tiếp tục tồn tại.
Những người luôn tỏ ra vui vẻ, chưa chắc đã là những người hạnh phúc. Đôi khi, đó chỉ là vì họ không thể khóc thêm được nữa.
Chúng tôi không hỏi về chuyện cũ của nhau. Bởi có những tổn thương, nhắc lại chỉ khiến tim đau thêm.
…
Ngày tôi đứng trên sân khấu buổi thi cuối cùng ở DLU, ánh đèn chiếu thẳng vào mắt khiến mọi thứ nhòe đi. Tôi nhìn thấy một bóng người ở hàng ghế cuối. Quân.
Sự xuất hiện ấy không mang theo hy vọng. Nó chỉ mang theo một cảm giác nặng nề đến mức tôi gần như không thở nổi.
Tôi ngã.
Không phải vì kỹ thuật, không phải vì vết thương cũ, mà vì trái tim tôi đã không còn đủ vững vàng.
Lần đó, tôi lại thua. Thua Quân. Và thua chính mình.
…
Sự thật sau cùng được Khánh nói ra trong một buổi chiều mưa. Hóa ra, chúng tôi đã từng yêu cùng một người. Và cả hai đều bị tổn thương. Khánh đã sai, tôi cũng không hoàn toàn đúng. Tuổi hai mươi, chúng tôi yêu theo cách vụng về nhất, và làm đau nhau theo cách tàn nhẫn nhất.
Nhưng kỳ lạ thay, khi biết hết mọi chuyện, tôi lại thấy lòng mình nhẹ đi. Như thể một khối đá đã đè nặng suốt nhiều năm cuối cùng cũng được nhấc ra.
Có những người chỉ nên thuộc về quá khứ. Không phải vì họ tệ, mà vì họ đã hoàn thành vai trò của mình trong cuộc đời ta.
…
Ngày tôi có cơ hội cuối cùng, tôi không còn cố chấp nữa. Không cố chấp với sân khấu, không cố chấp với mối tình đầu đã rạn vỡ. Tôi chọn bước tiếp, chậm rãi, nhưng đủ vững vàng.
Quân trở thành ký ức. Một ký ức đau, nhưng thật. Một phần thanh xuân mà tôi đã từng yêu bằng tất cả những gì mình có.
Và khi bóng tối của quá khứ dần tan đi, tôi hiểu rằng: những người ở lại, những người không buông tay, mới là những người thật sự xứng đáng được trân trọng.
Tôi vẫn bước về phía trước. Không phải vì đã quên, mà vì cuối cùng tôi đã học được cách mang theo quá khứ mà không để nó kéo mình quay lại.